Đàm Vĩnh Hưng – Gọi tên bốn mùa( có lời bài hát )

20
2



Em đứng lên gọi mưa vào Hạ
Từng cơn mưa từng cơn mưa
Từng cơn mưa mưa thì thầm dưới chân ngà

Em đứng lên mùa Thu tàn tạ
Hàng cây khô cành bơ vơ
Hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô

Em đứng lên mùa Đông nhạt nhòa
Từng đêm mưa từng đêm mưa
Từng đêm mưa mưa lạnh từng ngón sương mù

Em đứng lên mùa Xuân vừa mở
Nụ xuân xanh cành thênh thang
Chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng

Rồi mùa Xuân không về
Mùa Thu cũng ra đi
Mùa Đông vời vợi
Mùa Hạ khói mây

Rồi từ nay em gọi
Tình yêu dấu chim bay
Gọi thân hao gầy
Gọi buồn ngất ngây

Ôi tóc em dài đêm thần thoại
Vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người

Nghe xót xa hằn lên tuổi trời
Trẻ thơ ơi trẻ thơ ơi
Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp ngườ

Nguồn: https://taibangoc.com/

Xem thêm bài viết khác: https://taibangoc.com/am-nhac/

20 COMMENTS

  1. Trẻ tơ ơi,trẻ thơi ơi tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người. . .tội nghiệp bé 5 tuổi Quỳnh Tam,Quỳnh lưu Nghệ an. .

  2. Công nhận bài này bác kìm giọng mà gọi kà hay chắc. Đó ng nghe ko có cảm xúc. Vậy ko hàm thụ đc.

  3. SUMMONS OF THE FOUR SEASONS

    * * *

    You rise up and summon the Summer rains

    Summer rains, Summer rains

    Summer rains

    Whisper under your ivory feet

    You rise up and Autumn languishes

    Withered trees, bare branches

    In aligned rows, lead you home

    Drops of sun play hide and seek

    You rise up and Winter fades

    Nights of rain,

    Nights of rain, nights of rain

    Your touch feels the cold in the heavy mist

    You rise up and Spring blossoms

    New Spring buds

    Spreading branches

    The birds return the day of your advent

    On the storm blown branches

    One day, Spring does not come back

    Autumn has left

    Winter strays away

    Summer’s just smoke and cloud,

    Then, you summon love

    As fleeting as the trail of birds in flight,

    You summon this body, ravaged

    You summon this sadness, so dazed

    Your long strands of hair resemble a magic night

    The future seems far away

    Oh young ones

    Why would the blood turn cold in your body

    Why does it sound bitter at such a glorious age

    Oh innocent child,

    Innocent child,

    How sad is the day the mother bestows on you

    This burden of the human design

    *

    Người Buôn Mộng's

    translation of Trịnh Công Sơn "Gọi Tên Bốn Mùa"

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here